Tuần 10 - Ngày 27/10/2020
SỰ KIỆN TRONG TUẦN
Hỏi:

Em thưa thầy (cô). Trong quá trình làm đồ án thì trong lớp có nhóm không hoà đồng được và bạn trong nhóm xin sang nhóm khác. Vậy bạn đó đề xuất chuyển nhóm với thầy trong buổi thông tới luôn được không ạ? Em cảm ơn ạ!


Trả lời:

Bộ môn đã nhận được thư của em. 
Học kỹ năng mềm phối hợp với các thành viên có liên quan trong hoạt động tư vấn là một trong những mục tiêu của việc Làm đồ án theo nhóm. 
Ai cũng phải nỗ lực tự học điều này để đình hình được nhận thức: Sức mạnh và vị thế của một tổ chức chủ yếu được xây dựng trên nền tảng của việc "Cùng nghĩ,Cùng làm".Từ đó mới mong công việc đạt được hiệu quả cao nhất.
23/4/2019. Thày Phạm Đình Tuyển 


Hỏi:

Em chào thầy, các câu trả lời của thầy khiến em thấy rất hữu ích. Em muốn hỏi thầy khi thầy gặp những bế tắc hay thất bại trong cuộc sống thầy đã tự khắc phục như thế nào, có khi nào thầy cảm thấy mệt mỏi với công việc của mình không. Hiện tại có những lúc em cảm thấy kém cỏi so với  người khác, xin thầy cho em lời khuyên được không ạ?

Em cảm ơn thầy rất nhiều. 
Trả lời:


Thày đã nhận được thư của em 
Chắc chắn trong cuộc đời không có ai chỉ toàn thành công cả. 
Trong hoạt động chính trị, thất bại là gắn với tính mạng. 
Trong hoạt động kinh tế, thất bại là gắn với thiệt hại về kinh tế và thời gian.
Trong hoạt động xã hội, thất bại là mất niềm tin và vị thế… 

Trong thời đại hội nhập ngày nay, con người phải cạnh tranh với những đối thủ rất mạnh mà trong nhiều trường hợp ta còn chưa biết nhiều về họ; giống như đi thi Olimpic mà không biết sẽ phải thi môn gì; đến đó mới rõ. 
Chính vì vậy, xã hội bây giờ cần những người: i) Tư tưởng tiến bộ; ii) Yêu tự do; iii) Hoạt động đa năng và biết liên kết với nhiều người để làm nhiều việc; trong đó đặc biệt với em là nhân tố thứ ba. 

Nếu một người chỉ chăm chăm làm một việc; việc đó thất bại có nghĩa là mất tất cả. 
Nếu một người làm ba việc; một việc thành công, hai việc thất bại, điều đó cũng chấp nhận được.
Nếu một người làm năm việc; ba việc thành công, hai việc thất bại, điều đó được coi như đã thành công.  

Đã đi học được đến bậc đại học, chắc chắn em có cơ hội hơn rất nhiều người không có điều kiện đi học ngoài xã hội kia (thậm chí nhiều người còn khuyết tật). 
Hãy học và rèn luyện trở thành người đa năng, nghĩa là tập làm nhiều việc một lúc (ưu tiên là việc theo chuyên môn giỏi nhất của mình, tiếp đến là việc mà xã hội đang cần và cuối cùng là việc mà mình yêu thích). Cũng chính từ đây em sẽ tìm được những mặt mạnh của mình.
Đối với những người tri thức, trong tâm thức của họ không có chỗ cho từ “bế tắc” và “mệt mỏi”, chỉ có từ “khó khăn” và “sáng tạo” để vượt qua mà thôi. (Tất nhiên, trong cuộc sống ai cũng phải chịu những nỗi đau buồn, ví như sự mất mát của người thân, bạn bè, đồng loại). 
Một điều nữa em cũng cần biết: Sức mạnh để làm những điều khác biệt và sẽ thành công, không phải chỉ xuất phát từ bản thân em, từ thế giới thực tại này, mà còn được khởi nguồn từ sức mạnh tinh thần của tiền nhân, tổ tiên và dòng họ gia đình em. Vì vậy, phải tìm hiểu, học để phát huy cho được sức mạnh tinh thần này, thậm chí biến thành niềm tin cốt lõi của mình.  

Chúc em trở thành con người đa năng và thành công.  

Ngày 4/12/2018. Thày Phạm Đình Tuyển  

 


Hỏi:

Em chào thầy. Em muốn hỏi thầy một vấn đề thầy ạ. Hi vọng thầy bớt chút thời gian trả lời giúp em. 
Em muốn hỏi thầy là thầy đã quản lý thời gian của mình như thế nào để có thể làm việc hiệu quả nhất. Em muốn học nhiều thứ, đọc nhiều sách nhưng em ko quản lý được thời gian nên không học được. Và thời gian rảnh thì thầy thường làm gì hoặc học gì, hồi trẻ thầy đã học như thế nào để có được lượng kiến thức nhiều như vậy. Em rất muốn có được những kiến thức như thầy. 
Rất mong sự hồi đáp của thầy. Em cảm ơn ạ

 
Trả lời:

Thày đã nhận được thư của em. 
Câu hỏi về cách quản lý thời gian, mỗi người đều có câu trả lời tùy theo hoàn cảnh của mình.
Thày quản lý thời gian theo một số cách như sau:
1) Triết lý liên quan đến sử dụng thời gian: Tập trung cho việc học và rèn luyện để trở nên tự do hơn.
2) Ai cũng chỉ có 24 h/ngày, cách quan trọng là sử dụng thời gian như thế nào. Thày làm việc khoảng 12h/ngày. Xã hội ai cũng giỏi, mình chỉ có thể cạnh tranh bình đẳng với họ do mình chăm chỉ hơn mà thôi.
3) Thời gian làm việc thường được chia ra để phục vụ cho 3 đầu việc: i) Công việc thường xuyên mang nặng tính kinh nghiệm (giảng dạy, tư vấn…); ii) Công việc giao tiếp để học và kết nối với những người khác chuyên môn của mình, khác mình; iii) Công việc tự học để làm mới mình, bao gồm đọc sách, viết tài liệu, suy ngẫm; chiếm hoàn toàn vào các buổi tối; học trước hết những vấn đề mà chuyên môn của mình cần, sau đó học mở rộng ra những vấn đề mà xã hội cần. 
4) Chuyển đổi loại công việc (việc dễ, việc khó) cũng là cách nghỉ ngơi, tái tạo năng lượng.
5) Với người trẻ tuổi, do kinh nghiệm và tri thức còn hạn chế, lại mong muốn làm được nhiều việc nên thường mất tự tin. Song theo thời gian, do kiến thức càng dày hơn, tâm thức càng hiểu rõ hơn, nên cách sử dụng thời gian sẽ càng hiệu quả hơn. Chắc chắn là như vậy.  

Chúc em chăm chỉ học tập và thành công
Ngày 30/11/2018. Thày Phạm Đình Tuyển 


Hỏi:  Thưa Thầy(Cô), em là sinh viên đang làm đồ án tốt nghiệp. Em vừa mới biết là phải bắt buộc có phần viết thuyết minh đồ án tốt nghiệp. 
Thầy cô cho em hỏi về quy cách viết thuyết minh, hoặc thầy(cô) có thể gửi em bản thuyết minh mẫu được không ạ.
Em cảm ơn .

Trả lời: Bộ môn KTCN đã nhận được thư của em.
Theo quy định, học phần Đồ án tốt nghiệp phải có nội dung viết thuyết minh. 
Quy định về viết thuyết minh đồ án tốt nghiệp xem tại mục: Quy định về viết thuyết minh đồ án tốt nghiệp, trên WEB bmktcn.com; Mục đào tạo/Đồ án tốt nghiệp: 
http://bmktcn.com/index.php?option=com_content&task=view&id=261&Itemid=266 
Bộ môn KTCN 
Hỏi:  Em chào thầy ạ ! Em là Huy từng học thầy môn kiến trúc công nghiệp ạ . Em có vài vấn đề thắc mắc muốn hỏi thầy ạ. Em muốn hỏi là : 
- Cách nắm bắt tâm lí của người khác (chủ đầu tư) khi mình muốn nói chuyện với họ thì cần tìm hiểu trước những thông tin gì và để trong khi nói chuyện có thể khiến tâm lí họ vui vẻ và cởi mở hơn với mình ?  
- Muốn để cách nói chuyện của bản thân với chủ đầu tư tốt hơn thì cần phải tìm hiểu những vấn đề gì ạ ? 
Em cám ơn thầy và mong thầy sớm trả lời ạ 
-- 
komang ladykillah


Trả lời:

Thày đã nhận được thư. 
Câu hỏi của em về cách nắm bắt tâm lý và tạo niềm tin với chủ đầu tư, thày có một vài trao đổi như sau: 
a) Về nghề nghiệp kiến trúc: Kiến trúc không chỉ là một ngành trong lĩnh vực sáng tạo mà còn là một ngành trong lĩnh vực tư vấn. Kiến trúc sư tạo lập ra sản phẩm của mình, song không bỏ nguồn lực thực hiện mà thuyết phục người khác thực hiện. Tư vấn là nghĩa như vậy. 
b) Về khả năng thành công của hoạt động tư vấn: Muốn người ta cởi mở và tin mình, cần: 
- Tinh thần: Phải chân thành, cố gắng hiểu đối tác mong muốn điều gì. 
- Nhận thức: Hai bên cùng có lợi; Trong trường hợp thấp hơn: Họ có lợi song ta không bị thiệt hại là được. 
- Chuyên nghiệp: Đặc biệt là chuyên nghiệp trong chuyên môn. Chú ý thay ý kiến mang tính chủ quan của mình bằng các dẫn chứng thực tiễn mang tính so sánh để thuyết phục người nghe. Nói những điều cần làm và làm những điều đã nói. 
- Văn hóa: Đối tác không thích ta, thì sẽ không thích ý kiến chuyên môn của ta. Để thuyết phục họ phải thể hiện ứng xử mang tính văn hóa. 
- Chí khí: Người ta chỉ thích hợp tác với kẻ manh. Mạnh về nguồn lực và mạnh về chí khí. Khi không thuyêt phục được đối tác trong một dự án cụ thể, không luyến tiếc, hãy coi đó là bài học để tiến tới thành công tại các cơ hội khác. Họ không là đối tác của ta trong dự án này, nhưng nếu họ là người tử tế thì có thể trở thành người bạn, đồng minh trong việc khác của ta. 

Chúc em thành công. 
Thày Phạm Đình Tuyển  


Hỏi: Thưa thầy(Cô) em là sinh viên khóa 58 sắp tới đang làm báo cáo thực tập ,và trong phần báo cáo có định hướng về đề tài tốt nghiệp ,em muốn hỏi : nếu đang thực tập thuộc bộ môn nào quản lý thì nên chọn đề tài của bộ môn đó ,Ví dụ e ở bộ môn KTCN quản lý thì nên chọn đề tài công nghiệp hay e có thể lựa chọn 1 đề tài khác được ạ?Em đang lựa chọn đề tài tốt nghiệp mà còn nhiều phân vân xin bộ môn cho e xin lời khuyên ! 


Trả lời: Bộ môn KTCN đã nhận được thư của em.
Bộ môn KTCN là Bộ môn Kiến trúc Công nghệ (không phải là Kiến trúc Công nghiệp). Tất cả các vấn đề có liên quan đến kiến trúc, giảng viên của Bộ môn KTCN đều có thể hướng dẫn cho em: Về chuyên ngành như: quy hoạch, công trình dân dụng, công nghiệp, dịch vụ; Địa điểm: Khu vực đô thị, khu vực nông thôn, khu kinh tế ven biển, cửa khấu...
Em suy nghĩ, chọn lựa đề tài nào mà cảm thấy yêu thích, phù hợp với nhu cầu của đất nước, công nghệ thế kỷ 21 và có thể phát huy cao nhất năng lực sáng tạo của bản thân. 
Nên trao đổi trực tiếp vấn đề này với giảng viên hướng dẫn để nhận được sự trợ giúp. 
Ngày 18/12/2017, Thày Phạm Đình Tuyển 
Hỏi:

Thưa Thầy (cô ) e là sinh viên khóa 58 sắp chuẩn bị cho đồ án tốt nghiệp ạ, sắp tới e dự định sẽ đăng ký đồ án tốt nghiệp về nhà máy sản xuất của bộ môn KTCN ,e muốn hỏi là làm về chủ đề đó thì có nên chọn hướng chuyên sâu về Kiến trúc- cảnh quan hay không ạ ?

Rất mong nhận được câu trả lời sớm ạ! Em xin chân thành cảm ơn bộ môn! 
Trả lời:

Bộ môn KTCN đã nhận được thư của em.

Câu hỏi về đề tài tốt nghiệp là nhà máy sản xuất, với hướng chuyên sâu về Kiến trúc - Cảnh quan, Bộ môn KTCN có ý kiến như sau:

- Trước hết, nội dung của đề tài phải phù hợp với yêu cầu chung của Khoa Kiến trúc - Quy hoạch và Bộ môn KTCN, được quy định trong hướng dẫn thực hiện học phần Đồ án tốt nghiệp. 

- Về nội dung chuyên sâu Kiến trúc - cảnh quan (nhận thức mới, giải pháp công nghệ mới từ thế giới, từ thực tiễn Việt Nam), em có thể thực hiện trong đồ án tốt nghiệp với ý nghĩa là điểm khởi nguồn cho đổi mới và sáng tạo các giải pháp quy hoạch và kiến trúc. Qua đó làm đồ án trở nên phong phú hơn và có chất lượng hơn, thể hiện được kiến thức và kỹ năng của em trong quá trình học tập đại học. 

Chúc em đạt kết quả tốt trong thực hiện học phần Đồ án tốt nghiệp.

1/12/2017- Thày Phạm Đình Tuyển 
Hỏi: Dạ chào thầy cô ah, thầy cô có thể cho em xin bản vẽ mẫu của nhà máy gạch tuynen dc không ạ (gầm nhà ăn, căng tin, nhà nghỉ công nhân..). em cảm ơn ah


Trả lời:

Dạ chào thầy cô ah, thầy cô có thể cho em xin bản vẽ mẫu của nhà máy gạch tuynen dc không ạ (gầm nhà ăn, căng tin, nhà nghỉ công nhân..). em cảm ơn ah  

Bộ môn đã nhận được thư.

Một số hình vẽ của các dự án nhà máy gạch tuynen em có thể tham khảo trên WEB bmktcn.com, ví dụ như: 

1) Nhà máy gạch tuynel Triệu Sơn, Thanh Hoá

http://bmktcn.com/index.php?option=com_content&task=view&id=6495&Itemid=303   

2) Nhà máy sản xuất gạch tuynel, Đại Thành, Hiệp Hoà, Bắc Giang

http://bmktcn.com/index.php?option=com_content&task=view&id=5167&Itemid=303

Ngày 28/8/2017

Bộ môn KTCN  
Hỏi:  Ngày 21/8/2017 
Chào thầy, em đang làm đồ án tổng hợp ktcn do Bộ môn KTCN hướng dẫn, em chọn thiết kế khu hành chính và dịch vụ, thì em thấy trong bài tham khảo trên trang ktcn,com có chiều cao mỗi tầng của khu hành chính là 7m, như vậy có hợp lí ko ạ, và bình thường chiều cao tầng nên vào khoảng bao nhiêu. 
Trả lời:  Bộ môn KTCN đã nhận được thư. 
Chiều cao tầng: Tầng 1 chiều cao tầng tính từ mặt nền đến sàn tầng trên; Tầng giữa: từ mặt sàn tầng này đến mặt sàn tầng kia. 
Chiêu cao tầng nhà văn phòng: 
- Khoảng 3,6- 3,9m với trường hợp sử dụng trần, để không gian thông thủy (từ sàn đến trần) khoảng 3m; 
- Khoảng 4,2 -4,5m với trường hợp sử dụng trần và sàn kép (để bố trí hệ thống cáp thông tin, sưởi hoặc làm mát từ sàn), để không gian thông thủy khoảng 3m.

Có thể tham khảo thêm: Sổ tay dữ liệu thiết kế kiến trúc Neufert; Mục Nhà văn phòng:
http://bmktcn.com/index.php?option=com_content&task=view&id=3416&Itemid=223

Ngày 22/8/2017. Thày Phạm Đình Tuyển
Hỏi: Ngày: 30 tháng ba năm 2017 15:22:15 0700 
Chủ đề: Em hỏi bộ môn 
Em chào bộ môn, em hiện là sinh viên K57, em làm đồ án tốt nghiệp về nhà ở xã hội, bộ môn cho em hỏi về việc thiết kế nhà ở xã hội có các tiêu chuẩn, quy chuẩn nào của nhà nước không ạ? Nếu có thì em có thể tìm ở đâu ạ, em xin cảm ơn bộ môn. 

Trả lời: Bộ môn KTCN đã nhận được thư của em. 
Hiện có nhiều quy định của Nhà nước liên quan đến thiết kế kiến trúc nhà ở xã hội. 
Em có thể vào trang WEB http://nhaoxahoivietnam.vn/ tại mục Quy định phát triển, trong đó có các thông tin em cần, đặc biệt là: 
Nghị định số 100/2015/NĐ-CP của Chính phủ : Về phát triển và quản lý nhà ở xã hội   
(http://nhaoxahoivietnam.vn/index.php?option=com_content&view=article&id=408:ngha-anh-sa-100-2015-n-cp-va-phat-trian-va-quan-la-nha-a- xa-hai & CatID = 40 & Itemid = 145). 

Chúc em thực hiện học phần đồ án tốt nghiệp thành công
Ngày 31/3/2017, thày Phạm Đình Tuyển  
Thông tin định kỳ
+ Câu hỏi ôn thi môn học Kiến trúc CN - DD
+ Câu hỏi ôn thi môn học KTCN
+ Bảng giờ lên lớp
+ Giải thưởng Loa Thành
+ Quy định của Khoa Kiến trúc và Quy hoạch về học phần Đồ án tốt nghiệp từ 3/2017
+ Quyết định số 1982/QĐ-TTg phê duyệt Khung trình độ quốc gia Việt Nam
+ Quy định mới về Quy chế đào tạo ĐH hệ chính quy theo hệ thống tín chỉ của Trường ĐHXD
+ Chương trình khung môn học học phần tiến sỹ chuyên ngành Kiến trúc Công nghiệp
+ Dạy học theo tiếp cận “CDIO” trong đào tạo đại học
+ Chương trình đào tạo và KHCN Bộ môn KTCN Năm học 2018-2019
+ Quyết định số 27/2018/QĐ-TTg ban hành Hệ thống ngành kinh tế Việt Nam
+ Quyết định 1755/QĐ-TTg phê duyệt Chiến lược phát triển các ngành công nghiệp văn hóa Việt Nam
+ NQ số 44/NQ-CP ban hành Chương trình hành động về đổi mới căn bản, toàn diện GD & ĐT
+ Nghị quyết Hội nghị TW 4 (khóa XII) về thực hiện có hiệu quả tiến trình hội nhập kinh tế quốc tế
+ Nghị quyết 19 năm 2017 về cải thiện môi trường kinh doanh
+ Công bố Báo cáo Việt Nam 2035
+ Hệ thống tài liệu phục vụ thực hiện học phần Đồ án KTCN và Công trình đầu mối HTKT
+ Danh mục các video trên WEB bmktcn.com
+ Danh mục các dự án quy hoạch KCN tại VN
+ Danh mục dự án QH các KKT ven biển Việt Nam
+ Danh mục dự án QH các KKT cửa khẩu tại VN
+ Danh mục hệ thống Văn bản quy phạm pháp luật trên WEB bmktcn.com
Đào tạo khởi nghiệp và khác
Hiểu về văn hóa và nghệ thuật thế nào cho đúng?
22/01/2009

 

"Văn hóa là bất cứ cái gì không phải là thể thao, kinh doanh hay chính trị. Văn hóa thường nói lên những gì chúng ta suy nghĩ, những gì chúng ta làm, chúng ta mua, cách chúng ta cư xử, cách chúng ta giải trí và tự tìm nguồn vui. Nói cách khác, nếu phải đưa ra một định nghĩa thì đó chính là lối sống của chúng ta. Tất cả các loại hình nghệ thuật cũng chính là một phần của văn hóa, nhưng không phải tất cả những gì được coi là văn hóa đều là nghệ thuật”.

Có một lần, tôi đã có dịp ngồi ăn trưa cùng Max Mosley khi anh đã trở thành một gương mặt nổi tiếng trong làng đua xe môtô, chứ không còn chỉ là một tên tuổi bình thường được nhắc đến trên tờ Tin tức thế giới nữa. Bữa trưa này do ông David Mellor (một cái lên không lạ gì với những vụ scandal trên các mẩu tin vắn – “From Toe Job to No Job”), người mà sau này trở thành Bộ trưởng Nghệ thuật dưới quyền của Margaret Thatcher, trước khi chuyển sang Bộ Tài chính dưới quyền của John Major .

 


David Mellor - Nguồn ảnh:
galvanizesheffield.com

 

Việc Mellor mở rộng nhà hát Opera Hoàng gia với lý do hỗ trợ các hoạt động văn hóa nhận được cả những ý kiến ủng hộ và không ít những ý kiến phản đối, nhưng những ý kiến ủng hộ vẫn chiếm ưu thế. Không ai có thể thuyết phục Mosley rằng bất cứ khoản tiền nào do chính phủ chi ra cho các hoạt động văn hóa đều phải được làm minh bạch. Nhưng nếu chính phủ có thể hỗ trợ cho văn hóa, tại sao lại không thể hỗ trợ cho môn đua xe môtô. Chẳng nhẽ đó không phải là văn hóa sao? Khi người ta chỉ ra rằng không có một hoạt động nào trên Trái đất này được các nhà sản xuất hỗ trợ tài chính nhiều như đua môtô thì không ai có mặt tại bữa trưa hôm đó trả lời được câu hỏi của Mellor. Câu hỏi đó là: “Bạn hiểu thế nào về từ “Văn hóa”?

Nhiều năm sau, cụ thể là vài tuần trước đây, khi đang đứng trước máy quay phim thực hiện bản quay thử cho một chương trình truyền hình, người ta đã hỏi tôi câu hỏi đó. Tôi đồng ý trả lời một số ý kiến tâm huyết của mình về “văn hóa” để thuyết phục khán giả truyền hình theo dõi chương trình “The Culture Show” trên kênh BBC2. Tôi đã phải phân vân, suy nghĩ và đấu tranh tư tưởng rất nhiều để đưa ra câu trả lời: “ Theo tôi, văn hóa là bất cứ cái gì không phải là thể thao, kinh doanh hay chính trị. Văn hóa thường nói lên những gì chúng ta suy nghĩ, những gì chúng ta làm, chúng ta mua, cách chúng ta cư xử, cách chúng ta giải trí và tự tìm nguồn vui. Nói cách khác, nếu phải đưa ra một định nghĩa thì đó chính là lối sống của chúng ta. Tất cả các loại hình nghệ thuật cũng chính là một phần của văn hóa, nhưng không phải tất cả những gì được coi là văn hóa đều là nghệ thuật.”

Vì mục đích nâng cao hơn nữa chất lượng của chương trình, tôi đã đề nghị tạm ngừng ghi hình để làm rõ hơn việc chúng ta đang nói về “nghệ thuật” hay “văn hóa”. Đối với nhóm sản xuất chương trình thì ý kiến tranh luận của tôi thật không thích hợp và tốn thời gian, giống như việc yêu cầu họ phải đưa ra một sự giải thích về những điểm phạt trong luật thi đấu môn bóng vồ vậy.

Nếu tôi cảm thấy không thoải mái với câu hỏi này thì đó là bởi vì tôi cảm thấy băn khoăn về ẩn ý trong câu trả lời của mình. Tôi thừa nhận rằng những quảng cáo xe hơi, các chương trình hài kịch truyền hình, Shakespeare và George Lucas, nghệ thuật trang sức điêu khắc trên cơ thể, các bộ phim của Bollywood, Pinter và Stoppard, nghệ thuật nhiếp ảnh Polaroid, Harry Potter và Philip Roth, nhạc rock, nhà cửa, hip-hop, rap, axit, Keats và Bob Dylan, chị em nhà Andrew và những tác phẩm cuối cùng của Beethoven là các bộ phận khác nhau cấu tạo nên nền văn hóa của chúng ta và chúng được đặt cạnh nhau trong các siêu thị, chờ đợi người tiêu dùng lựa chọn và kết hợp theo sở thích và thị hiếu của mình, nhưng tôi không nghĩ rằng người ta nên kết hợp chúng để tạo thành một mớ hỗn độn những thứ mang tính tương đối. Nói tóm lại, tôi cho rằng có vài cái trong số những thứ kể trên có chất lượng tốt hơn những cái khác và dù sao việc tranh luận về chúng cũng gây ra những tranh luận và suy nghĩ mang tính cảm tính mà thôi. Thật là vô nghĩa khi đi theo chủ nghĩa quân bình để làm mất lòng tất cả các bên – những người quản lý nền văn hóa có giá trị thấp lại xem thường những người trí thức vì đã nịnh bợ họ, còn những người đứng đầu những nền văn hóa có chất lượng cao lại bị những người thiếu văn hóa chọc tức.

Dù sao thì mục đích, tham vọng, và thành tựu của mỗi nền văn hóa là hoàn toàn khác nhau. Những sự so sánh đều là vô nghĩa. Chúng ta không nên đặt ra câu hỏi liệu Keats có hay hơn Bob Dylan hay không, mà phải đặt câu hỏi là có phải Keats hay hơn Shelley không? Có phải Bob Dylan hay hơn Paul Simon không? Có phải Picasso là một họa sỹ phá cách và khiến nhiều người muốn tìm hiểu không và Warhol có phải là một hiện tượng của thị trường không?

Tôi yêu thích nền văn hóa hiện tại được nhiều người ưa chuộng và tôi vô cùng hạnh phúc khi được dõi theo dòng nhạc pop của Elvis và Amy Winehouse, hay những loạt phim truyền hình như Bilko Gavin and Stacey, hay những cuốn tiểu thuyết của Mickey Spillane, Ross MacDonald, Sara Paretsky, James Lee Burke, Ian Rankin, hay tôi đã quá quả quyết khi nhận định như vậy. Tuy nhiên, cũng quá dễ dàng để tôi nhận thấy làm thế nào mà cái sự khó tính quá đáng của mình, cái mà nhiều khi tôi cũng không biết gọi nó là gì, có thể được coi như một kiểu trưởng giả học làm sang; hay cái cách mà tôi thích nền văn hóa “cao siêu” hơn loại văn hóa “tầm thường”, những gì “kiểu cách” hơn là những thứ “bình dân”, là một phát hiện rõ ràng về quan điểm nhân sinh bao trùm một tầng lớp.

 


Văn hóa là gì? - Nguồn ảnh: bbc.co.uk


Nhưng sự thật là tôi được giáo dục trưởng thành trong một môi trường đầy đủ và được ưu ái . Tôi lớn lên trong một vùng quê tù túng mà cách đó hàng dặm cũng không có một rạp chiếu phim hay nhà hát nào, trong một ngôi nhà mà ở đó những bức tranh đều vẽ hình con ngựa và những cuốn sách đều nói về chiến tranh, và tôi là người đầu tiên trong gia đình trong vòng 1000 thế hệ được đi học đại học. Vì vậy, tôi có cảm nhận về văn hóa một cách từ từ và trọn vẹn theo đúng nguyện vọng và mong muốn của tôi.

Văn hóa là một định nghĩa bao hàm nhiểu ý nghĩa; tuy nhiên nghệ thuật thì không phải vậy. Từ “Nghệ thuật” không mang ý nghĩa trung tính. Nói đến nghệ thuật là ngầm chỉ đến những cảm nhận về giá trị, về khiếu thẩm mỹ, về những tiêu chuẩn và vì những sự hạn chế của giáo dục mà từ này hoàn toàn bị những nỗi ám ảnh của các tầng lớp khác nhau che lấp. Tất cả mọi thứ đều bình đẳng như nhau, việc lựa chọn đi nghe opera hay xem vũ kịch balê, hay đi nghe hòa nhạc, xem triển lãm hay vào một cửa hàng sách là quyền tự do của mỗi người. Nhưng mọi thứ cũng không hoàn toàn bình đẳng: đi nghe hòa nhạc, xem opera hay đến phòng trưng bày nghệ thuật không phải là lựa chọn của phần đông những người dân trên đất nước này, vì nếu họ không biết cảm nhận gì về nghệ thuật thì việc bắt họ lựa chọn những điều trên giống như tước đi quyền công dân của họ. Nhưng đó lại là một câu chuyện khác.

Những câu hỏi mà tôi đặt ra là: sự khác nhau giữa nghệ thuật và giải trí là gì? Chúng ta có tin tưởng rằng những gì phổ biến không thể trở thành nghệ thuật không? Hay chúng ta có tin vào hệ quả tất yếu của nó không: rằng sự không phổ biến chính là thước đo giá trị nghệ thuật? Tại sao Peter Grimes được coi là nghệ thuật trong khi Phantom of the Opera thì không phải? Vậy chúng ta hiểu về nghệ thuật như thế nào?

Đây là câu trả lời của một cá nhân: nghệ thuật – dù hay hay dở, dù cao hay thấp – phải có hình thức và hình dạng của nó. Đó là cách thức nhận biết về thế giới, dùng một hình thức nào đó để định dạng và đem lại ý nghĩa cho những thứ mà dường như không có hình hài rõ rệt.

Một tác phẩm nghệ thuật phải chứa đựng một khát khao mạnh mẽ ngoài việc muốn làm hài lòng khán giả và chạy theo thời trang. Đó phải là một khát khao tìm hiểu về thế giới, con người, thiên nhiên hay xã hội – và làm cho nó trông mới mẻ hơn.

Một tác phẩm nghệ thuật cần giới thiệu được một cái gì đó chưa từng tồn tại trước đây trên thế giới. Tất nhiên khi chúng ta nhìn vào những công trình nghệ thuật tại thời điểm chúng ta đang sống, chúng ta có thể dễ dàng bị thu hút bởi sự kết hợp giữa hình ảnh nhà vua mặc một bộ trang phục mới, cùng với những âm thanh như khi Ruskin nói về bức họa của Whistler, giống như “vẩy một giọt màu vào mặt công chúng”. Chỉ vì nghệ thuật không giống như những gì chúng ta vẫn nhìn thấy và nghe thấy – vì nghệ thuật là nguyên bản, vì nó khiến cho chúng ta có một cách nhìn khác về thế giới, vì nó hé lộ những ý nghĩa mới. Mà thậm chí đôi khi nó cũng chỉ là những chuyện tầm phào vớ vẩn.

Nghệ thuật là tất cả những gì không thuộc về chính trị: Chính trị khái quát hóa về con người, nghệ thuật thì lại cụ thể hóa về con người. Nghệ thuật chính là nói về cái “tôi” trong cuộc sống, chứ không phải nói về “chúng ta”, về cuộc sống riêng tư nhiều hơn cuộc sống của cộng đồng.

Nói đến nghệ thuật là nói đến một khái niệm khá phức tạp nhưng nó không phức tạp đến mức khó hiểu. Vì nó phức tạp như vậy nên điều đó không có nghĩa là nó “cầu kỳ”. Opera là một loại hình nghệ thuật cầu kỳ, nhưng cầu kỳ theo cái cách mà nó có thể được trình diễn chỉ bởi một hay vài người, những người rất có tài năng và có trình độ cao trình diễn thực sự trước một số lượng khán giả có giới hạn, những người có thể ngồi trong nhà hát opera bất kỳ lúc nào. Chỉ có điều thật là không công bằng khi dùng từ “cầu kỳ”, một nghĩa không tốt khi nhà hát opera làm cho những khán giả triển vọng cảm thấy khó chịu vì giá vé liên tục tăng cao hay việc công chúng ngày càng có thái độ chọn lựa cao hơn đối với loại hình nghệ thuật này. Bên cạnh đó, thật vô lý khi đánh giá một loại hình nghệ thuật nào đó căn cứ vào những yếu tố đi kèm với nó.

 


Chúng ta đã hiểu đúng về từ “nghệ thuật”? Nguồn ảnh: 3d-digital-graphic-art.com

Chắc hẳn phải có một bí ẩn nào đó, một sự cảm nhận về một điều không thể tiên đoán trước được trong một tác phẩm nghệ thuật – vì đó là điều tồn tại trong mỗi con người. Trong nghệ thuật, sự chân thực cũng cần tạo ra những bí ẩn và kích thích trí tưởng tượng tìm đến những điều giản dị nhất. Cấu trúc di truyền của nghệ thuật chính là phép ẩn dụ: đó chính là tế bào di truyền mà nếu không có nó thì không thể biến bất cứ cái gì thành nghệ thuật được. Nghệ thuật là tiến đến sự bí ẩn – hướng đến việc nhìn thấy thiên đường trên một bãi cát dài. Nghệ thuật là một phép kỳ diệu nào đó không thể tranh cãi được, gợi lên một cái gì đó từ những điều tưởng chừng vô nghĩa – những âm thanh phát ra trong không gian từ những nhạc cụ, từ những con người đang tô vẽ trên những bức vải được căng ra, từ một thế giới với một chiếc bút đặt trên một trang giấy. Nghệ thuật tự thân nó phải có tính nghiêm túc. Nhưng điều đó không có nghĩa là nó không thể không vui nhộn, mà có nghĩa là nó không thể tầm thường. Nhưng chỉ nghiêm túc thôi, hơn tính chân thực một chút vẫn chưa đủ để làm thành nghệ thuật.

Trong nghệ thuật còn có yếu tố cảm nhận thích thú của các giác quan và niềm vui thích – được tạo nên bởi sự kết hợp của âm thanh, từ ngữ, kết cấu, hay hình ảnh. Nghệ thuật phải khiến cho các giác quan có cảm giác say mê, nhưng cũng không chỉ có thế. Còn phải có những cảm nhận đạo đức nữa. Bạn phải có khả năng cảm nhận được các nghệ sỹ có quan điểm rằng con người sở hữu một giác quan về đạo đức. Điều đó không đồng nghĩa với việc nghệ sỹ là một nhà đạo đức học – hay phải là một người “tốt”. Một người nghệ sỹ có thể nói rằng: “đây chính là cách mà bạn nên sống” nhưng nó cần những hành động cụ thể, chứ không phải là sự thuyết giảng về lý thuyết. Nghệ thuật không mang tính chất luận chiến.

Trong nghệ thuật phải có niềm đam mê. Niềm đam mê đem lại cho chúng ta những cảm nhận về cuộc đời sống động hơn, sâu sắc hơn và mang nhiều ý nghĩa hơn – thú vị hơn và cũng đau buồn hơn. Victor Hugo đã từng nói: “Chúng ta rồi sẽ đều phải chết, nhưng chỉ là đang trải qua một sự trì hoãn không rõ ràng mà thôi”. Chúng ta có thể lãng phí khoảng thời gian trì hoãn đó một cách hời hợt, chẳng nghĩa lý gì, nhưng chúng ta cũng có thể lấp đầy khoảng thời gian đó bởi những sự trải nghiệm, những sự trải nghiệm thực tế sống động hoặc là những trải nghiệm chúng ta có được từ nghệ thuật.

Nghệ thuật phản ánh, thể hiện, viện chứng và mô tả sự mơ hồ của nhân sinh. Dù nghệ thuật được thể hiện dưới hình thức nào, dù là chân thực hay quái dị như thế nào, nghệ thuật đều đưa ra những lý giải về sự sống, về sự hỗn độn trong xã hội loài người. Nghệ thuật không có tác dụng nâng cao hành vi ứng xử của chúng ta hay khiến cho chúng ta trở nên văn minh hơn. Nghệ thuật là một thứ vô dụng. Nó không đem lại cơm ăn và áo mặc cho những người nghèo đói. Nó cũng vô ích như cuộc đời vậy, nhưng nó chính là sự nhận thức của chúng ta về sự vô ích của cuộc đời. Điều này khiến cho chúng ta muốn đấu tranh để khiến cho cuộc đời có mục đích, và khiến cho những mục đích ấy trở nên có ý nghĩa thông qua nghệ thuật. Nghệ thuật chính là sự “phủ nhận một quy luật tất yếu”, đưa chúng ta đến những nhận thức cao hơn về cảm nhận và cuộc sống của những người khác. Nghệ thuật thôi thúc chúng ta đặt mình trong tâm trí, trong đôi mắt, đôi tai và cả trái tim của những người khác.

Richard Eyre

Hạ Anh (Vietimes) Dịch từ tạp chí Standpoint (theo Vietimes)

Cập nhật ( 27/10/2014 )
 
Tin mới đưa:
Tin đã đưa:
"Nhân dân có quyền đôn đốc và phê bình Chính phủ. Nếu Chính phủ làm hại dân thì dân có quyền đuổi Chính phủ. Từ Chủ tịch nước đến giao thông viên cũng vậy, nếu không làm được việc cho dân, thì dân không cần đến nữa"
 
Trong CMCN 4.0, ai không là Công dân kỹ thuật số có thể bị cô lập trong xã hội. Muốn thành Công dân số phải được đào tạo. Có 9 nội dung chính phải học: i) Cách thức truy cập số; ii) Lợi ích và cảnh báo trong thương mại điện tử; iii) Truyền thông kỹ thuật số; iv) Kiến thức và Thiết bị kỹ thuật số; v) Nghi thức kỹ thuật số; vi) Pháp luật kỹ thuật số; vii) Quyền và nghĩa vụ kỹ thuật số; viii) Sức khoẻ khi thực hiện kỹ thuật số; ix) Bảo mật số. Doanh nghiệp nhỏ và vừa khi sử dụng kỹ thuật số để giao dịch, có tỷ lệ tồn tại gấp 2 lần so với không sử dụng kỹ thuật số. Các bạn SV trường ĐHXD thử tự đánh giá Mức độ quan tâm về đào tạo Công dân số:
 
 
Thông báo

Liên kết website
 
  • Sơ đồ trang 
  • Bản quyền thuộc Bộ môn Kiến trúc Công nghệ - Khoa Kiến trúc Quy hoạch - Trường Đại học Xây dựng
    Địa chỉ liên hệ: Phòng 404 nhà A1 - Số 55 đường Giải Phóng - TP Hà Nội
    Điện thoại: (04) 3869 7045     Email: bmktcn@gmail.com
    Chủ biên: TS. Phạm Đình Tuyển - Phụ trách: TS. Nguyễn Cao Lãnh & cộng sự
    Powered by vnDIC.com